MỚI “Bố tôi là nông dân” chẳng có gì hổ thẹn, nghề nào cũng là nghề!

Chào bạn đọc. Bữa nay, Chungcubohemiaresidence xin góp chút kinh nghiệm cá nhân về mảng phong thủy qua bài chia sẽ “Bố tôi là nông dân” chẳng có gì hổ thẹn, nghề nào cũng là nghề!

Phần lớn nguồn đều được lấy thông tin từ các nguồn trang web đầu ngành khác nên chắc chắn có vài phần khó hiểu.

Mong mỗi cá nhân thông cảm, xin nhận góp ý and gạch đá dưới bình luận

Khuyến nghị:

Xin quý khách đọc bài viết này trong phòng riêng tư để có hiệu quả tốt nhất
Tránh xa tất cả các dòng thiết bị gây xao nhoãng trong công việc tập kết
Bookmark lại bài viết vì mình sẽ cập nhật hàng tháng

Dù phải đói gấp trăm nghìn lần, tôi vẫn cảm thấy đói khi được nói rõ ràng: “Bố tôi là một thằng tồi!”.

Bài viết không chỉ là lời tâm sự của một người mẹ tảo tần dành cho cha mà còn là câu chuyện “bộ đội ra đi, dẫm chân tại chỗ” của một con người cần cù, chịu đựng và chấp nhận.

Bố tôi – Người “lấm lem, lầy lội” đã hết lòng chăm lo cho anh, cho em gái và mọi người bên cạnh.

Bố là người khổng lồ nhất trong cuộc đời con!

Chúa Cha – Người công chính. Dù đang đi máy bay nhưng bố anh đã dậy từ rất sớm để cho bò ăn, sau đó là công việc. Vì công việc của đám tiệc nên cả đoàn chỉ được mặc quần áo cũ sờn, còn Táo Tèo bay đi thì phải mặc quần áo sạch đẹp. Khi tôi hỏi bố tôi, ông nói: “Mặc quần áo cũ để tiết kiệm tiền”.

Ảnh: Web

Tôi rất biết ơn bố tôi, mẹ tôi luôn chuẩn bị thức ăn và rượu cho bố tôi bằng một chiếc cặp nhỏ, và sẽ trở về nhà khi ông đã hoàn thành công việc. Làm sao tôi có thể quên sinh nhật của bố khi tôi trở về?

Dù đau đớn và kiệt sức nhưng ông bố vẫn tươi cười niềm nở hỏi: “Sao con không ngồi ghế đọc sách?”. Có lẽ, cái văn phong nhẹ nhàng, khắt khe của nghề đã chết khi bố nó thấy nó hay, đọc hay và vui. Đặc thù nghề của cha ông rất vất vả, ham học hỏi nhưng ngoài mặt ông luôn là người tốt, có tinh thần trách nhiệm. Tôi tự hào vì có một người cha, một người cha rộng lượng, không giàu có và sạch sẽ, một người cha luôn hạnh phúc với công việc mình chọn. Tôi tự hào về mức lương của bố, cuộc hôn nhân, vợ chồng vất vả bấy lâu nay phải ăn học, kiếm sống mới đủ sống với chị gái.

Bố – Người số 1 của bụi

Trong gia đình kép, bố tôi là người số 1. Dù có thắng thì sóng gió cũng không ngăn được cơn giận của bố. Vào một ngày trời lạnh, khi người đó đi ngủ, ở đâu đó giữa nhà có người cha đang đi lại, cung cấp rất nhiều rau và giữ cho thức ăn được khô ráo. , cắt cô ấy.

Ảnh: Web

Số người lao đao là thế, giá lương thực lên xuống thất thường, thời tiết, khí hậu biến đổi, người dân khó khăn. Tuy nhiên, mẹ và cha tôi luôn vui vẻ chào đón cô ấy, cha cô ấy hài lòng, mỗi ngày đều như vậy, mỗi khi cô ấy rời núi, cô ấy luôn về nhà với nụ cười trên môi.

Bố không chỉ gánh gạo mà còn cõng cả gia đình trên lưng. Tôi tự hào khi nói với cả thế giới rằng: “Cha tôi là một người đàn ông tồi”.

“Nghề giáo không phải là nghề, cho bằng được”.

Như bạn thấy, công việc kiếm sống cũng là một phần của nghề. Làm giáo viên có gì sai? Dù nghèo nhưng các hộ nghèo vẫn rất ấm no, hạnh phúc.

Ảnh: Web

Trong khi chúng ta đang làm nhà cao tầng, ăn uống ở thành phố, thì lại phụ thuộc vào điện của chính quyền thành phố, ở quê, ở quê, ở quê và chăm sóc ngọn cây, cành và lá để nó có thể tạo ra nguồn thức ăn thực sự cho ngày hôm sau.

Vì vậy, mỗi người không chuyên nghiệp đã biết mình thật sự bị người lấy làm tiếc!

Nguồn: http://nuocuc.info/2020-10-29-4-44-44-6902.html

Nguồn tổng hợp

Leave a Comment